Quái nhân có sở thích ăn thủy tinh như ăn kẹo ở Gia Lai

Ngày đăng :15-02-2017


Ăn hết cả chai thủy tinh khiến không ít người “lác mắt”. Ban đầu người chứng kiến còn thích thú, tuy nhiên sau nhiều lần với những màn “biểu diễn” kinh hoàng như vậy khiến mọi người đều lắc đầu vì sợ.


Sở thích chẳng giống ai
Chuyện người đàn ông nọ có khả năng “rùng rợn” là nhai, nuốt chai thủy tinh như vỏ chai nước ngọt, ly thủy tinh dễ dàng như ăn kẹo vậy, và vài ngày không ăn thì cảm thấy bứt rứt khó chịu.
 

Dị nhân này từng nhận lời thách đố ăn hết một chai thủy tinh.


Lần đó, được dịp ngồi với người đàn ông nọ và mấy người khác trong làng, khi rượu đã ngà ngà, cậu ta mới mạnh dạn thách đố. Bất ngờ người đàn ông kia nhận lời ngay. Điều kiện là nếu ông ta nhai được chai thủy tinh là chai nước ngọt pepsi, trừ phần đáy chai dày quá, thời gian nhai chai là dưới 1 giờ đồng hồ. Nhiều người nói mà vẫn  không giấu được kinh ngạc. Nhiều người cho rằng chắc bụng dạ người đàn ông ấy bằng thép hay cứng rắn bất thường mới có thể “tiêu thụ” được thứ khó ăn khó nuốt ấy. Còn những người đã từng được mục kích màn ăn thủy tinh này thì đều khẳng định chưa khi này thấy ông chảy máu hay đi bệnh viện vì ăn thủy tinh cả.
Cơ thể cũng bằng da bằng thịt, cũng làm việc, đi lại, ăn uống và sinh hoạt bình thường, thế nhưng ông Rơ Châm Dil (sinh năm 1963, sống tại làng Mrông Yô 1, xã Ia Ka, Chư Păh, Gia Lai) lại có khả năng nhai, nuốt thủy tinh như ăn cơm, điều mà trong ít người tưởng tượng được. Khi ông đó nhai chỉ còn đáy chai, ai cũng toát mồ hôi hột hết. Ai cũng được nhìn tận mắt rồi, có người lần đầu tiên, có người lần thứ hai thứ ba nhìn thấy mà vẫn khiếp vía.
Người “liều mạng”
Tiếp chuyện với chúng tôi, ban đầu ông Dil có hơi sửng sốt. Nhưng vài giây sau ông vui vẻ kể, không giấu được sự hào hứng, tự hào. Ông Dil kể thời trẻ, khi ông vẫn còn tráng niên, thích làm mấy chuyện kiểu “anh hùng” đó lắm. Thi thoảng có ai nghe phong phanh, tới thách đố là ông chơi liền! "Ban đầu ăn thì cũng thấy hơi sợ nhưng ăn vào rồi thấy bụng mình không sao nên lâu dần thành quen, lâu lâu không ăn cũng thấy thèm!”-ông Dil cười khùng khục kể lại.

 

Người trong làng vừa sợ vừa khâm phục ông Dil.


Lần đầu tiên cách nay trên dưới hai chục năm, ông bắt đầu “thể hiện” mình có “khả năng” và cả sự liều lĩnh hơn người bằng cách nhai mấy thứ đồ thủy tinh. “Lần đầu tiên tôi còn nhớ rõ, bị người ta thách đố dữ quá, tôi nhai gần hết một chai dầu gió Trường Sơn loại vừa vừa. Tôi nhai nát vụn rồi nhổ đi vì mùi vị dầu gió khó “ăn” quá. Thế là hôm đó người thách đố phải mua rượu, mua mồi nhậu để đãi cả làng!”-kể lại chuyện ấy, ông Dil tỏ ra hào hứng, vui vẻ cười vang.
Lần đầu tiên ấy, có năm sáu người chứng kiến, và ai ai cũng xanh mặt, cũng rùng mình hết. Có người tin ông nhai được vì chính mắt nhìn thấy, có người nói ông dùng “thuốc”, chứ người thường ai mà làm được. Còn ông thì quả quyết không hề có thuốc gì hết, thích là nhai như nhai kẹo thôi.
Lần thứ hai ông nhai là một cái ly dùng uống cà phê, dày chừng 1,5 mm. Lần này mức độ “rùng rợn” còn tăng lên gấp bội, khi người ta còn thách ông nhai hết ly, nuốt vào trong bụng vài miếng. Ông không “lăn tăn” gì, mà đồng ý luôn. Từng miếng cắn, từng miếng thủy tinh cứ “giòn rụm” trong miệng ông như người ta ăn bánh đa bánh tráng vậy, còn mọi người thì mắt chữ O miệng chữ A mà phục lăn ra. Ông kể lần ấy nhiều người nói nếu ông bị chết thì cũng không được bắt đền người thách đố. Ông cười to và nói chết thì bỏ, ông không sợ. Ông có chết hay bị làm sao cũng không bắt đền, bắt vạ ai hết”.
“Lần đó tôi cũng chứng kiến. Ông ấy nhai nát hết một cái li uống cà phê trong khoảng 10 phút. Không chỉ nhai, ông ấy còn nuốt luôn vô bụng mình. Khi ông ấy nhai tôi và mọi người đã “sợ” rồi, lúc ông ấy nuốt ai cũng hết hồn luôn. Ông ấy nhai, nuốt xong, có người nói ông dùng thuốc này thuốc kia. Nhưng có mấy người cùng chứng kiến, cùng kiểm tra cái ly, nếu ông ấy mà có dùng “thuốc” thì phải biết chứ. Ai cũng sáng mắt hết mà!”-ông Rơ Châm Dương, một người hàng xóm của ông Dil kể lại cho chúng tôi nghe sự việc khó tin nhưng là sự thực đó.
Hỏi chuyện cảm giác thi ăn thủy tinh như ăn kẹo này, ông Dil chỉ cười bảo rằng ăn “thứ ấy” cũng thấy bình thường như những thứ khác, chỉ có điều tiêu hóa hơi bị khó mà thôi. “Tôi nhai thấy bình thường, chẳng sợ hãi gì cả. Nhai xong cũng chẳng bị thương, bị chảy máu gì hết. Lần ấy và một lần khác tôi nhai nát và nuốt mấy miếng thủy tinh, cũng chẳng thấy bệnh tật, đau nhức gì cái bụng hết. Tôi cũng chưa từng bị đau ốm gì đáng kể, nên cũng không đi khám bác sĩ bao giờ”, ông Dil cười khùng khục kể.
Tính cả 2 lần “nhai, nuốt” ấy, ông Dil có khoảng chục lần “nhai” khác, đều là khi bị người ta thách thức lúc đã ngà ngà rượu. Ông nói như không: “Đối với mình việc nhai mấy chai dầu gió, ly cà phê đơn giản thôi. Nhai hết cả chai nước ngọt, chai bia mới khó khăn hơn chút ít, vì nó nhiều hơn, dày hơn”. Nói rồi ông lấy luôn cái ly uống nước ngọt nhai ngon lành trước mặt mọi người khiến ai nấy thêm một phen kinh ngạc nữa. tuy nhiên, vì cảnh này quá kinh hoàng nên mấy “tay máy” không dám đưa máy ảnh, máy quay phim lên chụp.
Nhiều người đã phải công nhận rằng ông Dil có một hàm răng “thép”, một “thần kinh thép”, cả sự liều lĩnh ghê gớm, mà người bình thường không có được, cùng với đó là cả một hệ tiêu hóa không bình thường nên mới có thể tiêu được những thứ sắc nhọn, kinh khủng như thủy tinh vậy. ông Dil bảo hồi trước ông không muốn cho gia đình biết mình có thể nhai nuốt thủy tinh như ăn cơm, bởi nếu vợ biết thì sẽ lo mình bị đau dạ dày, viêm đường tiêu hóa. Thế nhưng, đã mấy chục năm ăn thủy tinh, ông vẫn sống như người bình thường. Ông bây giờ cũng đã ngoài 50 tuổi rồi, già rồi nên răng cũng yếu đi nhiều, nếu nhai chai cứng thì cũng không làm nổi nữa, còn nếu chai dầu gió hay cái ly thì được. Nhưng ông không nhai nữa vì sợ con cháu học theo, nhỡ có nguy hiểm.
 

Cánh tay phải của ông Dil đã mất từ khi còn nhỏ do tai nạn bom mìn.


Một cánh tay của ông Dil đã bị mất từ hồi nhỏ, trong một lần vô tình cuốc trúng bom. Tuy vậy nhiều người trong làng vẫn rất khâm phục ông, vì ông làm việc rất chăm chỉ, khỏe khoắn còn hơn nhiều người thường. Mấy người hàng xóm đang giúp ông làm nhà mới, có người từng chứng kiến, có người chưa, nghe chuyện cũng í ới xen vào, rằng ông nhai, nuốt nhiều lần, tuy không sao, nhưng với lũ trẻ con trong làng biết chuyện lại học ông thì nguy hiểm lắm.
Trao đổi với chúng tôi, một bác sĩ tại Bệnh viện Đa khoa huyện Chư Pah (Gia Lai) cho biết, hiện tượng người ăn được thủy tinh phải có hàm răng chắc khỏe, nhai thủy tinh đến nát vụn mới có thể nuốt vào trong bụng được. Nếu không những cạnh sắc nhọn của thủy tinh sẽ khiến dạ dày và hệ tiêu hóa bị tổn thương. Tất nhiên việc ăn thủy tinh không bị nghiêm cấm nhưng cũng nên khuyến cáo mọi người không nên bắt chước bởi nếu không may ăn vào trong hệ tiêu hóa sẽ bị thương nghiêm trọng phải tiến hành phẫu thuật và ảnh hưởng lớn tới sức khỏe.

 

Tác giả bài viết: Theo phununews.vn
Nguồn: Tổng hợp
Thống kế truy cập
  • Đang truy cập: 1254
  • Tháng hiện tại: 510543
  • Tổng lượt truy cập: 26462580

Những tin mới hơn

 

Hinh gioi thieu
Lên đầu trang