Cuộc sống xuống bùn lầy từ khi gặp người đàn ông đó

Ngày đăng :15-10-2016


Tôi là một cô gái tỉnh lẻ, học thức và không ngừng nỗ lực. Tốt nghiệp cấp 3 tôi lên Hà Nội học đại học trong niềm ngưỡng mộ của hàng xóm trong làng.

>>

Quê tôi nghèo lắm, nhà tôi cũng nghèo nên chỉ có một con đường duy nhất để đổi đời, để thoát khỏi cuộc sống quanh năm "bán mặt cho đất bán lưng cho trời", thì chỉ có một cách duy nhất đó là học và học. Chính vì thế, suốt tuổi thơ tôi chỉ gắn liền với con chữ. Cánh đồng làng cũng trở thành trường học, căn bếp nhỏ cũng trở thành lớp học. Tôi chỉ biết học và học. Tôi tự hào về những gì bố mẹ đã dành cho và về những gì mình đã nỗ lực không ngừng.

Thế rồi cuộc đời tôi bước sang một trang mới không hề sáng đẹp hơn mà trở nên tối tăm và đầy những đau khổ. Tôi gặp người đàn ông đó khi tôi đi làm gia sư kiếm tiền trang trải cuộc sống cho những năm tháng sinh viên. Tôi dạy cho con trai của anh ta. Ngày đầu tiên tôi gặp bố con anh ta, tôi không có cảm giác gì. Rồi dần dần, chúng tôi rất quý mến nhau. Con trai anh ấy cũng rất quý tôi. Nhờ sự giúp đỡ của tôi, con trai anh ấy học khá dần lên. Rồi chúng tôi thân thiết, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn và tình cảm nảy nở. Đến lúc đó, tôi ngày càng biết nhiều hơn về gia đình anh. Thì ra đó là thời điểm gia đình anh đã ly hôn. Con trai anh rơi vào trầm cảm và cháu học bị xuống dốc. Vợ cũ của anh bỏ lại bố con anh để sang nước ngoài. Cứ thế tôi càng thương bố con anh hơn. Thế rồi ngày định mệnh đến, trong căn nhà của anh, chúng tôi đã không thoát khỏi cám dỗ của tình ái. Tôi đã trao những gì đẹp đẽ nhất cho anh trong một tình yêu thực sự. Tôi biết mình liều, nhưng lúc đó tôi không thể cưỡng lại được tình yêu, cảm xúc của chính mình.

Thế rồi tôi có thai. Tôi đã sợ hãi vô cùng. Tôi nói với anh ta, nhưng không ngờ anh ta nói tôi bỏ con đi. Anh ta phân tích, tôi đang là sinh viên, còn một năm nữa ra trường. Tôi cần tập trung cho việc học. Nhưng tôi không nghe theo. Vì nhiều suy nghĩ, tôi quyết để lại con. Một lần nữa tôi lại biết mình liều. Nhưng tôi là vậy, phẩm chất tôi thừa hưởng từ gia đình cũng là vậy. Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng cho những gì mình làm. Tôi rời xa anh ta và sinh con một mình trong khi cả gia đình không ai biết. Anh ta sau đó nghe nói cũng đưa con trai sang nước ngoài vì anh ta được một học bổng học tiến sĩ.

Kể từ đó tôi trở thành mẹ đơn thân. Tôi lao đầu vào vừa học, vừa làm việc. Tôi chứng minh được mình có thể nuôi được con. Nhưng nói thật, tôi đã vô cùng vất vả. Bố mẹ dưới quê dần biết chuyện, rồi cũng chấp nhận hết. Nhiều đêm mệt mỏi, tôi ôm con khóc thầm. Có những lúc buồn quá, mệt quá, thương con quá tôi chỉ muốn kết thúc cuộc sống của hai mẹ con. Nhưng rồi nhìn con tôi lại không đành lòng. Thế rồi một biến cố khác lại đến khi tôi quyết định rời khỏi công ty mà tôi đang làm. Ở đó tôi bị quấy rối, tôi bị theo đuổi, tôi bị đưa vào sơ hở bởi một lão sếp già dê. Tôi bỏ việc và mọi thứ lại vào vòng xoáy khó khăn. Cùng lúc đó, tôi bị tông xe ngoài đường, hết thời gian nằm viện, tôi đón con lên nhưng chưa thể tìm được việc làm ngay. Đến lúc này tôi thấy mệt mỏi vô cùng.

Cha của cháu, bổng một ngày tìm được ra tôi, anh ta vào hỏi thăm tôi trên facebook. Ban đầu tôi không trả lời nhưng sau rồi tôi chỉ nói vỏn vẹn "mọi thứ đang ổn". Tôi không tiết lộ thêm bất cứ điều gì. Tôi biết anh ta đã về VN, nhưng tôi không rõ anh ta có trở về cùng một cô gái nào không, anh ta đã lấy vợ hay chưa... Tôi đang gặp khó khăn tài chính, tôi chỉ cần nói chuyện có lẽ anh ta sẽ trợ giúp. Nhưng tôi không thể mở lời. Và tôi thấy mệt mỏi. Mong các bạn cho lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn.

Theo GĐXH


Nguồn: Tổng hợp
Thống kế truy cập
  • Đang truy cập: 1159
  • Tháng hiện tại: 399437
  • Tổng lượt truy cập: 23459095

Có thể bạn chưa xem ?

 

Hinh gioi thieu
Lên đầu trang