Xuân hồi sinh

Ngày đăng :24-01-2018


Thế rồi chiều ba mươi Tết, nhà nhà trong xóm nhỏ cũng đã thấy khói bếp đơm hương, thơm lừng lựng mùi bánh chưng luộc. Lũ trẻ con đã có áo mới mặc để khoe nhau tíu tít khắp lối xóm. Đi ra ngõ, đâu đâu cũng gặp những giọng nói, tiếng cười rổn rảng, những gương mặt ấm áp như bếp lửa, rạng ngời như hoa đào vừa bung nụ trong vườn nhà ai kia.


Và xuân đã trở lại sau tan hoang mùa bão lũ.
Bãi đồng ngoài kia, bao nhiêu mùa màng, bao nhiêu hạt tẻ hứa hẹn bát cơm trắng thơm, bao nhiêu hạt nếp hẹn hò cho dẻo ngon bánh xôi ngày Tết đã bị nhấn chìm dưới lớp lớp bùn nâu hoặc đã trôi về đâu đó để hóa thành đất cát. Giờ đây, nơi ấy đã lại mọc lên bao nhiêu là mầm non, nhú lên bao nhiêu là lộc biếc trên dấu những ngón tay cần mẫn, nhọc nhằn. Xanh tươi lại thắm ngắt màu xuân.


 

Minh họa: Huyền Trang

Trong này xóm nhỏ, những ngôi nhà xiêu đổ đã dần được dựng lại, vách rách, mái dột được giăng chắp kín dần, dù bằng nan tre, bằng miếng bạt ni lông cũ mèm, hay vôi vữa tạm bợ thì nó cũng đủ che cho gió, cho mưa mùa lạnh đừng dày vò những giấc ngủ cơ cực. Bao ô vườn xinh xinh, nối nhau bằng những bờ cỏ đang hồi sinh mơn mởn, dù mùa đông vừa qua đây. Nào luống cà, nào bãi bắp, nào rãnh khoai... cứ  xanh lên sau mỗi đêm buốt sương để phủ kín mặt đất cằn cỗi lạnh. Cỏ dại ven bờ đơm hoa ngời ngợi nụ trên vết bùn khô. Vài chú gà liếp nhiếp, vài chú heo con con vừa được trợ giúp đem về đây chia cho từng nhà nhen giống lại, chúng chạy quanh quanh cũng làm rộn vui và ấm áp lòng người.
Nhưng Chạp đã đến rồi, thoáng chốc thôi là mai mốt Tết. Hoa màu ấy còn mới nhú xanh, làm sao kịp đơm hoa ra trái mà đem bán chợ xa, chợ gần sắm sanh áo mới, bắp lúa kia làm sao lên đòng, trổ hạt chín vàng cho kịp xôi nếp bánh chưng. Con gà, con heo nhỏ bé chưa làm nên bữa cỗ Tết. Lo âu mỗi lúc một trĩu buồn trong mắt người xóm nhỏ. Ngày bão lũ về, cả xóm nghèo đã thành tay trắng.
Bão lũ đi, mắt rạc mắt, thân rã rời thân lo miếng ăn chỗ ngủ. Nhà thông thốc không còn vách mái, bếp ướt nhẹp củi tro, gạo lúa không hạt nào. Những san chia tình người bốn phương, cứu trợ, đùm bọc cũng chỉ cầm cự để qua lúc nguy nan. Ngày tháng cứ dài, mùa vụ còn xa, biết làm sao bây giờ khi chỉ còn bàn tay rỗng chìa vào mênh mông đồng trọi trơ bùn rác. Bắt đầu lại từ nơi tan hoang này. Cần mẫn, chăm chỉ, hối hả. Sáng sáng thức dậy từ lúc vành trăng già chưa kịp đi ngủ, theo nhau ra đồng cày cuốc trồng gieo. Chiều muộn trở lại nhà khi đèn đã cháy lưng bấc cũ. Thế mà thời gian cứ vút nhanh trôi, tháng Chạp sắp cạn rồi, Chạp không đợi kịp mùa màng hồi sinh mà đón Tết.
Nhìn ra bãi đồng vẫn chống chếnh, chơ vơ. Quay vào góc bếp vẫn thấp thỏm lo bữa vơi, bữa đủ. Làm sao có Tết cho bọn nhỏ. Đám dong ngoài vườn đã lên lá xanh biếc sau ngày lũ đi, nhưng làm sao có gạo thịt mà gói bánh. Bọn trẻ nhìn cây đào đổ nghiêng nghiêng bên góc vườn mà vẫn trổ được hoa, chúng mừng vui ríu rít. Chúng lần tay lên những manh áo cũ, run run từng ngón lạnh, mắt long lanh nhìn vào hoa hy vọng. Sắp Tết rồi, mẹ sẽ mua áo mới chơi xuân. Mẹ lén nhìn lũ trẻ thật nhanh, lại cúi xuống di di những ngón chân khô vào đất bạc. Lo âu thâm sâu quầng mắt rạc gầy. Cha vẫn bặt tăm phía phố người xa xôi, biết có kịp kiếm về chút gì cùng sum vầy năm mới. Chạp đi mỗi ngày là Tết đến một gần hơn. Ở đâu đó khắp nơi đã nhộn nhịp chợ Tết, rộn ràng, tất bật lo năm mới. Nơi xóm nhỏ này, ngày ngày vẫn lặng lẽ những bóng người, lùi lũi như những con cua di trên mặt ruộng. Đồng rộng vẫn hiu hắt gió đông...
Trời quê sáng nay có mùa xuân rất ấm áp và dịu dàng. Gió thôi đem cái lạnh cứa vào hơi thở người, mưa thôi vày ướt củi lửa. Bước chân người người thơi thả trên những nhúm cỏ đang trổ hoa, hương hoa thơm cả bụi đường. Những chúc tụng trong ly rượu nồng, chia nhau từng hớp nhỏ. Những nắm tay, những giòn giã tiếng cười. Nhà nhà loang xoang bếp núc, dọn sẵn một mâm cơm có bánh chưng, xôi nếp, có thịt, rượu để đợi mời nhau.
Cả xóm nhỏ này ăn Tết chung, vui hết nhà này lại kéo nhau đến nhà khác. Tàn cuộc này lại vui cuộc kia. Rượu in ít mà đủ say tình người, cỗ đơn sơ mà lòng xuân phơi phới. Không cần xập xình nhạc nhẽo, loa đài, chỉ tiếng bầy trẻ hát cười, tung tăng khoe những sắc màu áo mới trên khắp các lối ngõ cũng đã như làm nên hội mùa xuân. Trời váng lên sắc vàng trên từng cánh én nhỏ chao nghiêng chíu chít gọi mùa. Người người ngồi bên nhau mà nhìn về phía đồng non hy vọng, miệng nói cười, không thôi nhắc những biết ơn ấm áp tình người, đùm bọc, chia sẻ bốn phương. Chuyến từ thiện cuối Chạp đem Tết đến nơi đây làm mùa xuân càng thêm nồng thắm. Con người vì thế mà mạnh mẽ hơn đi qua thiên tai. Con người vì thế mà biết sống trân quý hơn những tấm lòng bầu bí một giàn.
Con người vì thế mà yêu và tin vào mùa xuân hơn sau ngày bão lũ. Cuộc sống sẽ hồi sinh khi mùa xuân trở về.

 

Tác giả bài viết: Tú Anh
Nguồn: Tổng hợp
Thống kế truy cập
  • Đang truy cập: 1159
  • Tháng hiện tại: 290098
  • Tổng lượt truy cập: 24851347

Những tin mới hơn

 

Hinh gioi thieu
Lên đầu trang