Tảo tần đòn gánh mẹ xưa

Ngày đăng :13-12-2017


Mẹ là người buôn gánh và cũng đã nghỉ chạy chợ gần hai mươi năm. Thế nhưng, mỗi lần nhìn chiếc đòn gánh mòn vẹt dựng ở góc nhà là tôi lại bồi hồi nhớ…


Gần bốn mươi năm bươn bả ngược xuôi, hết ngồi đò ngang qua chợ bên sông lại gánh hàng lên chợ chiều, mẹ bao lần thay đòn gánh. Mỗi lần mẹ dùng đòn gánh mới cũng là lúc lưng mẹ còng hơn, tóc thêm nhiều sợi bạc và đôi vai mẹ hằn thêm vết chai sần…
Chiếc đòn gánh vít cong đời mẹ để bầy con lớn khôn. Ai đó đã hình dung và đưa vào trong từng ý thơ, nốt nhạc về hình ảnh thân thương, tảo tần gắn liền với cuộc mưu sinh của những người bà, người mẹ như thế.


 

Minh họa: Huyền Trang

Với chị em tôi, chiếc đòn gánh trên vai gầy của mẹ đã thuộc về ký ức đẹp, bởi nó hằn sâu trong tâm hồn chúng tôi về những năm tháng khó khăn của gia đình mà mẹ đã dãi dầu mưa nắng để lo từng bữa ăn, cái mặc.
Thương nhớ lắm, chiếc đòn gánh kĩu kịt trên vai mẹ vào buổi sớm mai, khi cha cũng vừa thức giấc lùa trâu ra đồng cày bừa. Mẹ chỉ kịp ăn vội chén cơm rang, uống bát nước chè sánh đặc. Ra đến ngõ mẹ còn ngoái đầu lại dặn dò mấy đứa con đi học nhớ đội nón kẻo trưa về cảm nắng…
Gốc gòn đầu thôn mọc nép bên ao rau muống là điểm chờ mẹ đi chợ về mỗi trưa hay chiều muộn. Rễ cây nhô lên, nhẵn thín như chiếc đòn gánh, như vết bầm trên vai mẹ đã kể cho tôi nghe về những câu chuyện đời, về những bước thăng trầm, chìm nổi của thời gian.
Chiếc đòn gánh thô sơ, giản dị nhưng đấy là “kỷ vật” của tình chồng vợ mà cha đã dồn tất cả sự chu đáo, cần cù vào đấy. Để có được chiếc đòn gánh ưng ý vừa dẻo dai vừa bền chắc, cha phải chọn được cây tre đủ tuổi, mà phải là loại tre đặc ruột, vân vỏ đã ngả màu nâu. Thế nên, cha đã rong ruổi khắp làng tìm cây tre đảm bảo làm được một chiếc đòn gánh tốt. Rồi cha hì hụi chặt từng đoạn, chọn lấy đoạn gốc, chẻ làm đôi, vót cho nhẵn. Sau đó, cha gom một đống rơm, hun lửa cho chiếc đòn gánh dậy lên một màu đen bóng. Có khi cha còn lấy lá chuối khô đánh lên phần lưng của chiếc đòn gánh cho dậy màu, trông rất đẹp mắt. Mẹ ngồi nhìn cha tỉ mẩn từng công đoạn mà ánh mắt chan chứa, yêu thương…
Lớn lên, chị em tôi mỗi người mỗi nơi. Cha mẹ cũng đã già. Chiếc đòn gánh buồn thiu trong góc nhà, xó cửa. Mỗi lần về thăm quê, thỉnh thoảng tôi cũng thấy mẹ dùng chiếc đòn gánh quảy hai thùng nước tưới cho dây bầu, luống cải. Nhiều lần, tôi cũng ghé vai vào, để nghe vị mặn mòi của một phận đời mà thổn thức.
Ngày nay, lên phố ra chợ mua hàng, hầu hết người ta không còn đi bộ quảy trên vai đôi quang gánh nữa. Chiếc đòn gánh đã được “nghỉ ngơi”, nhưng với tôi hoài niệm về những tháng năm cơ cực vẫn ắp đầy, vẫn nhiều tiếc nuối. Nhìn chiếc đòn gánh tôi lại rưng rưng nghĩ về mẹ, nhớ cái dáng đi tất bật trên con đường đất vào làng lúc hoàng hôn, hay hình ảnh mẹ một tay chống đòn gánh, một tay cầm nón quạt giữa trưa tròn bóng lúc đợi đò qua sông. Mẹ là thân cò lặn lội, tảo tần, hy sinh cả cuộc đời vì con!

 

Tác giả bài viết: Sơn Trần
Nguồn: Tổng hợp
Từ khóa: bồi hồi
Thống kế truy cập
  • Đang truy cập: 3438
  • Tháng hiện tại: 487891
  • Tổng lượt truy cập: 26439928

Có thể bạn chưa xem ?

 

Hinh gioi thieu
Lên đầu trang