Đừng khóc vì mẩu bánh mì

Ngày đăng :02-05-2018


1. Có lần, chị bạn tôi bùi ngùi kể chuyện không ngủ được khi nhớ lại khoảnh khắc ngày này năm bố chị mất. Khi nhắm mắt xuôi tay, khóe mắt ông còn kịp đọng một giọt nước mắt muộn mằn.


Trước đó, bố chị là một diễn viên nổi tiếng với những vai diễn để đời nhưng lại sa đà vào con đường nghiện ngập. Cuối đời, sau khi cai nghiện, ông ở trọ một mình. Rồi ông bị tai biến mạch máu não, khi con gái phát hiện ra thì đã muộn. Khi nằm viện, ông chợt bảo ông thèm một miếng bánh mì chấm sữa đặc và một điếu thuốc. Cô con gái dĩ nhiên không đồng ý vì điều ấy không tốt cho ông. Bác sĩ khuyên chỉ nên cho ông uống sữa bột pha loãng.


 

Ảnh minh họa

Mẩu bánh mì chấm sữa và một vài hơi thuốc lá mà lần cuối cùng bố chị xin con gái mình đã trở thành nỗi ám ảnh, dày vò chị, khi chỉ vài tiếng sau đó ông rơi vào hôn mê sâu và ra đi không bao giờ trở lại.
Mẩu bánh mì chấm sữa và vài hơi thuốc lá dĩ nhiên chẳng thể giúp ông tốt hơn về sức khỏe. Chắc chắn nó sẽ giúp ông hài lòng với vài giây phút hiếm hoi còn lại của cuộc sống. Tôi tin vậy và nếu là cô con gái, tôi sẽ mủi lòng mà đáp ứng cho bố trong hoàn cảnh ấy.  Hẳn nhiên ông bố cũng vui lòng mà con gái cũng không phải mang nỗi dằn vặt ấy suốt cả phần đời chông chênh còn lại khi không còn bố.
2. Bố tôi vốn là cán bộ kỹ thuật của Viện Khoa học Kỹ thuật Giao thông-Vận tải nhưng bỏ việc đi xuất khẩu lao động và trở về... với hai bàn tay trắng.
Bố về nước trong thời điểm hai đứa con gái đang tuổi ăn tuổi lớn. Ông chấp nhận cùng mẹ bỏ hết sĩ diện đạp xích lô chở than từ xưởng về các hàng quán quen để kiếm tiền nuôi con ăn học. “Nghề” ấy cũng đằng đẵng được hai mươi năm rồi.
Chiếc xe xích lô chở than của bố có phần... đặc biệt. Xe được gia cố thêm một cái quạt máy để chống nóng, bạt che nắng trên đầu, lại thêm loa đài đi đến đâu lại vang vang đến đó những khúc hát bố tôi yêu thích: “Ơi con sông quê, con sông quê...”. Người thương bố thì bảo, bố mi khỏe hầy, nhưng nhắc bố, ngoài 60 rồi, đừng chủ quan với sức khỏe. Người không ưa tính bố thì bảo nhìn bố mi như phường chèo.
Tôi vẫn luôn dặn dò bố kỹ lưỡng, rằng chỉ làm nếu công việc đó vui và vừa sức. Nhìn bố hoan hỉ, cởi mở khi ngồi trên xích lô, gặp những khách hàng quen thuộc, ai cũng hiểu rằng ông vui với công việc ấy. Cả bố và tôi đều biết rằng, nếu buộc phải nghỉ việc, bố sẽ bơ vơ lắm khi vào ra suốt ngày đối diện với những bức trướng, những di ảnh... Bên này ảnh vợ, bên kia ảnh mẹ, hết thảy đều chưa hết tang.
Chưa bao giờ tôi thấy khó chịu, nóng ruột khi để người khác nhìn bố mình với một hình ảnh có phần “như phường chèo” trên phố. Tôi thậm chí thấy vui vui trong lòng khi nghe “Khúc hát sông quê” ngân lên từ chiếc xe than cáu bẩn mỗi dịp về thăm nhà. Bố đã ở tuổi ngoài 60, tuổi dốc bên kia của cuộc đời rồi. Mọi lễ nghi, phép tắc có lẽ nên dẹp bớt đi để cho niềm vui và sự hồn nhiên được trở về trong tâm hồn. Và như thế, tôi tin rồi mình sẽ không phải khóc như người bạn kia chỉ vì mẩu bánh mì và điếu thuốc lá. 

 

Tác giả bài viết: Khôi Nguyên Thảo
Nguồn: Tổng hợp
Thống kế truy cập
  • Đang truy cập: 1266
  • Tháng hiện tại: 499523
  • Tổng lượt truy cập: 26451560

Những tin mới hơn

Có thể bạn chưa xem ?

 

Hinh gioi thieu
Lên đầu trang